Quên mất bây giờ là mấy giờ
Khuôn mặt của bạn không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa
Chỉ là nỗi nhớ thi thoảng chưa đi xa
Buồn biết bao nhưng không còn như xưa nữa
Những ngón tay lướt qua chân trời và một cái chớp mắt
Một chút ấm áp và tuyên bố lặng lẽ
Những lời thề thật gần nhau mà lại quá xa vời
Đã quên tôi trong vực sâu năm thước
Lòng tôi rất tĩnh lặng, không gợn sóng
Nhưng tôi vẫn nếm vị mặn của nước mắt chảy vào miệng
Hãy quên đi khao khát đó chỉ là sự mắc kẹt tự cho mình là đúng
Càng im lặng, nỗi đau càng ăn sâu vào tận xương tủy.
Nuốt chửng sự trọn vẹn của tôi mỗi đêm
Nó nhắc nhở tôi rằng có một người đã cho tôi sự ấm áp đến mức tôi rất gắn bó với bạn.
Có lẽ tại một thời điểm nào đó trong tương lai
Tôi không còn nhớ được cái tên đó và khuôn mặt tươi cười đó nữa
Chỉ giữa sự bắt đầu và sự lãng quên
Làm sao để tôi bớt tổn thương hơn?
Cuộc sống dường như rất an toàn và bình yên
Nhưng tôi luôn bị nỗi buồn vô danh ghé thăm
Tôi cũng biết rằng dù thế nào đi chăng nữa, tôi cũng sẽ luôn như vậy
Chỉ là anh sẽ không có em cùng anh ngắm mặt trời ngày mai
----Bài viết được lấy từ Internet