Những bức thư tình từ quê nhà

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Cô Tô Nhiệt độ: 715754℃

  Trong tủ sách của tôi có một xấp thư từ nhiều năm trước.Những bức thư gia đình này, gồm nhiều loại tem và dấu bưu điện, một số đã bị nhàu do cọ xát, được vợ tôi thu thập sau nhiều lần chuyển nhà. Họ làm chứng cho lịch sử gia đình cảm động đó.

  Vào cuối những năm 1980, gia đình chúng tôi chuyển vào đất liền. Vợ tôi, người đã sống ở Tân Cương hơn 30 năm, cách xa cha mẹ, những người lần đầu tiên ở bên cô ấy, hàng ngàn dặm. Cô bị ám ảnh bởi những suy nghĩ bất tận. Những bức thư gia đình đương nhiên trở thành cách tốt nhất để truyền đạt cảm xúc giữa hai thế hệ.

  Trình độ học vấn của vợ tôi không cao nên ban đầu tôi đều viết hết thư.Sau bữa tối, thường là sau bữa tối, vợ tôi dọn bàn và trải tờ giấy viết thư ra, còn tôi cầm bút và bắt đầu viết.Dưới ánh đèn mờ, vợ tôi mặc áo len ngồi cạnh tôi, thỉnh thoảng chỉ tay và nói về hoàn cảnh của chúng tôi cũng như những suy nghĩ và lời chào hỏi của cô ấy.Viết xong lá thư, vợ tôi vẫn phải đọc lại. Khi cảm thấy mình đã truyền tải được hết ý nghĩa của mình, cô dán những con tem đã mua vào phong bì rồi đạp xe đến bưu điện vào sáng sớm hôm sau, dù mưa hay nắng.

  Vào những ngày cô ấy mong chờ thư từ, phòng thư lại trở thành nơi yêu thích của vợ tôi. Có một chồng thư dày đặc và cô phải kiểm tra từng cái một. Nếu không nhìn thấy tên mình, trên mặt vợ tôi sẽ có nét bất lực.Và khi một ngày nào đó cô ấy trở về nhà rạng rỡ, không cần hỏi cũng chắc chắn sẽ có câu trả lời.Lúc này, cô không thể quan tâm đến việc nấu nướng. Cô muốn mở lá thư ra và nhìn lướt qua để xoa dịu nỗi đau của những ngày dài mong chờ.

  Nhắc mới nhớ, hai ông già ở bên kia Tân Cương xấu hổ nhất là việc thường xuyên trao đổi thư từ.Bố mẹ chồng tôi không rành chữ nên phải đi khắp nơi để nhờ giúp đỡ mới trả lời được thư.Vì vậy, nét chữ và cách viết của mỗi bức thư đều khác nhau. Một số chữ viết nguệch ngoạc, một số đầy lỗi chính tả và một số từ không truyền tải được ý nghĩa.Nhưng ngay cả những lá thư có nội dung tương tự này, vợ tôi cũng đọc rất thích thú. Cô thường đọc vài lần một lá thư chỉ bằng nửa tờ giấy, sau đó cất cẩn thận, rồi khi rảnh rỗi mới đào ra.

  Những lá thư thường mang lại niềm vui cho gia đình tôi trong những năm đó.Tôi nhớ năm thứ ba sau khi được thuyên chuyển, có một lá thư đề cập đến việc bố chồng tôi đã nghỉ hưu trong danh dự và hai người lớn tuổi dự kiến ​​sẽ chuyển đến một khu dân cư mới xây.Nghĩ rằng cuộc sống của ông già sẽ hạnh phúc, thoải mái hơn khi về già, vợ tôi giơ lá thư lên và nhảy cẫng lên như thể vừa trúng số. Cô ấy hét lên yêu cầu tôi trả lời ngay lập tức, trong khi ngân nga một giai điệu lỗi thời và nấu nhiều món ăn ngon. Cả nhà quây quần bên bàn ăn nâng ly mừng tin vui cách xa ngàn dặm.

  Một ngày nọ vào giữa những năm 1990, qua một lá thư, tôi được biết hội chứng tiểu đường của mẹ chồng tôi tái phát và bà phải nhập viện.Vợ tôi bỗng thấy chán nản nên xin nghỉ một ngày và viết một bức thư trả lời dài mấy trăm chữ bằng lối văn trôi chảy. Dựa trên kinh nghiệm chữa bệnh của mình, cô đã đưa ra những suy nghĩ chi tiết về cách dùng thuốc và cách điều trị của mẹ chồng.Khi tôi đang giúp sửa lại, tôi phát hiện có một số chữ viết bị mờ, nhìn thấy những vết sũng nước, trong lòng có cảm giác chua xót.Những ngày sau đó, vợ tôi luôn đói và bồn chồn. Mãi cho đến khi có tin vui, mẹ chồng đã bình phục, trên môi bà mới nở nụ cười.

  Thời gian trôi qua đã hơn mười năm, thư từ quê hương gửi đi gửi lại, không ngừng lan tỏa phúc lành đến biên cương Tây Bắc, mang theo bao nỗi nhớ nhung về nội địa Trung Nguyên. Sợi dây tình cảm được dệt nên bởi những nhân vật hình vuông xinh đẹp đã gắn kết chặt chẽ trái tim của hai thế hệ lại với nhau.Có một sự thay đổi nhỏ là từ khi mẹ chồng lâm bệnh, quyền viết thư của tôi đã bị vợ lặng lẽ tước bỏ.

  Sau này, với sự phổ biến của điện thoại và điện thoại di động, những bức thư trong gia đình dần mờ nhạt khỏi giai đoạn giao tiếp tình cảm giữa vợ và bố mẹ chồng, bố mẹ chồng cũng lần lượt qua đời.Nhưng quá khứ cay đắng và vui tươi, những chi tiết nối liền nhau bằng những lá thư quê nhà, tình cảm gia đình trải dài ngàn dặm sẽ luôn đọng lại trong trái tim chúng ta và không bao giờ phai nhạt.

  ----Bài viết lấy từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.