Những thanh niên đã khóc, đã cười, đã đau khổ và đã mệt mỏi

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Cô Tô Nhiệt độ: 564290℃

  Xin đừng nhặt lại ký ức về bức tường lốm đốm, đó là nét tuổi tác đã phai nhòa đi hết vẻ đẹp!Có lẽ là đa cảm nên tôi đã viết một dòng thơ buồn. Ngay cả hoàng hôn cũng không thể che giấu sự lạnh lẽo vô tận.Khi mọi cảm xúc đã lắng xuống như bụi và nỗi cô đơn nở rộ hương thơm trong tim, để tôi viết những mảnh vỡ của mùa này nhân danh nỗi cô đơn.----------Tiêu đề

  Thời gian đã làm lu mờ dấu chân năm tháng, nhấn chìm sự phồn vinh của rặng liễu xanh lúc chập tối; Tuổi trẻ đã rải rác theo năm tháng, trong hoang tàn lộng lẫy như một biểu mô trong chốc lát, nhưng trái tim tôi vẫn luôn ở trong tuổi thanh xuân đẹp nhất, chờ đợi một khung cảnh trắng tinh được bao bọc bởi những bông hoa, và những ước nguyện ấp ủ muôn màu cuối cùng cũng được hồi sinh trong luân hồi thầm lặng, rồi tan biến.

  Lúc chạng vạng, gió thổi, quần áo đung đưa trong cô đơn. Khoảng thời gian ở một mình thật yên tĩnh nhưng cũng thật cô đơn.Khi cô đơn, tôi thích suy nghĩ mông lung, thích lang thang trên bờ vực của lý trí và cảm tính.Khi bạn cô đơn, luôn có một sự im lặng không nơi trút hơi, bị đè nén trong lồng ngực, nó mong manh đến mức dường như không khí xung quanh bạn cũng đầy nghẹt thở.

  Năm tháng trôi qua, ký ức dần bị lãng quên, trái tim ấp ủ sẽ đi về đâu?Tôi thường lang thang với những bóng người thưa thớt giữa biển người mênh mông, nhặt lại quá khứ trong vắt như vỏ sò trên bãi biển ký ức.Đột nhiên tôi nhớ bạn bè của mình rất nhiều. Không biết cơn gió đã thổi qua tuổi trẻ của chúng ta bây giờ có còn chạy không và bây giờ em có khỏe không.Có lẽ đã rất lâu rồi tôi mới nghe tin từ bạn, và tôi cảm thấy hơi buồn khi không có sự hiện diện của bạn bên cạnh.

  Con đường dài và xa, thời gian trôi qua đã biến thành biển rộng; thời gian tươi đẹp đã bị rải rác ở nơi tận cùng thế giới. Thật khó để nhớ lại quá khứ, sợ rằng thế giới sẽ không hỗn loạn và nỗi buồn sẽ vẫn như vậy sau ngần ấy năm.Hóa ra không phải hạnh phúc quên mang tôi đi mà là nỗi cô đơn đó chưa bao giờ bỏ rơi tôi.Quá khứ đã qua rồi. Chợt nhớ lại những cảnh theo đuổi ước mơ ngày xưa, những tuổi trẻ mà tôi đã khóc, đã cười, đã từng đau khổ, đã từng mệt mỏi.

  Trong sâu thẳm tĩnh lặng, hương hoa năm ấy nở rộ, tấm màn xanh buông xuống đầu ngón tay nỗi buồn.Viết và viết, giai điệu trôi chảy nhẹ nhàng tri ân nỗi buồn thấu tim, những lời khô héo, quá khứ bị chôn vùi bởi thăng trầm của cuộc đời, như giấc mơ và làn khói, một đời sầu muộn, chuyện cũ thoáng qua, vạn vật đã đổi thay; mong bông hoa sau nở, bông hoa sau nở, trái tim kiên cường ấy có còn đó không?

  ----Bài viết được lấy từ Internet

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.