Làm sao mưa hè có thể rơi lặng lẽ? Tiếng mưa đêm nay khiến tôi không thể ngủ được.Nhìn mưa rơi kỹ ngoài cửa sổ, nhuộm cả mùa.Tôi nhớ hồi còn nhỏ, ngồi dưới mái hiên, một chuỗi bong bóng do tiếng cười tạo ra. Nhìn lại, nó đã tan vỡ bao nhiêu năm rồi, tôi sẽ không bao giờ có thể quay lại tuổi thơ của ngày hôm qua nữa.
Thời gian trôi qua, cười bao nhiêu thì già đi?Bao nhiêu cay đắng còn đọng nơi khóe mắt, nước mắt lăn dài nơi khóe mắt, nhưng ngày hôm qua không còn có thể rơi được nữa.Mỗi trái tim thực sự được làm bằng thủy tinh. Sau khi trải qua nhiều va chạm, bị gãy hết lần này đến lần khác, bị ràng buộc lại nhiều lần, nó dần trở nên mạnh mẽ hơn.Chỉ cần đừng chạm vào vết thương ở khoảng trống.Có những điều bạn ngoan cố từ bỏ dù biết là không thể, rồi bạn thầm nghĩ về chúng, khóc lóc thảm thiết trong mỗi giấc mơ say khướt sau lễ hội.
Có người cả đời không thể quên, có người về già vẫn nhớ tới.Hoài niệm về quá khứ, khi một bài hát vô tình vang lên trong đầu, chúng ta chìm vào hồi ức.Nhớ lại một đôi mắt, nhớ từng lời nói, hay chỉ nhớ bóng hình mờ ảo. Mơ hồ không có nghĩa là quên, chỉ là không muốn nghĩ tới nữa mà thôi.
Ở đời, ai làm cây xanh giữa hè, ai làm cây hoa héo.Những cánh bướm tung bay trong những năm tuổi trẻ. Anh và em đã chôn lời thề dưới cát trên bãi biển. Nhưng mùa hè này tôi đã một mình tìm kiếm nhưng không còn tìm thấy đống cát đó nữa.Tôi không còn cách nào khác ngoài việc hát chăm chỉ vào mỗi đêm say cho đến khi giọng trở nên khàn đặc.Rồi anh cười lớn với bạn bè cho đến khi nước mắt chảy dài trên môi.
Khi em nói mọi chuyện đã qua rồi, anh gửi đến em mọi lời chúc phúc nhưng không biết ai sẽ cùng em bảo vệ những kỷ niệm đó.Hãy tự nhủ đừng khóc và đối mặt với tương lai bằng sức mạnh.Chúng ta đánh cược cả mạng sống, nhưng tuổi trẻ vội vã, và tôi đã thua một cách cay đắng.Đôi khi tôi chỉ cảm thấy đau lòng khi say. Khi tỉnh dậy, tôi mỉm cười đối mặt với sự tàn khốc của cuộc đời.Nhiều năm trôi qua, tôi không còn nhớ được niềm hạnh phúc mà chúng tôi từng theo đuổi cùng nhau. Cuộc sống đã rèn luyện tôi đến mức tôi có thể mỉm cười đối mặt với thế giới.Tôi thực sự ước mình có thể cắt đứt tình yêu không thương tiếc. Trong tình yêu, người ra đi rất rõ ràng, còn người ở lại thì cô đơn, đau khổ.
Mỗi khi vào nhà hàng gọi đồ ăn, tôi không khỏi muốn hét lên: Ông chủ, cho tôi một miếng trinh tiết đi.Tôi biết mình không thể có được thứ mình muốn nên lắc đầu cười gượng rồi gọi một bàn đồ ăn mà tôi không hề biết là có tồn tại. Tôi ăn được vài miếng thì có một nhóm bạn tưởng như là bạn thân đến uống rượu với nhau.Tìm niềm vui trong cơn say, rồi trút bỏ hết nỗi buồn.