Năm anh gặp em, mai xanh còn non, én phương nam đầy bùn, mưa xuân thổi nhè nhẹ, đêm hoa rơi đầy đất.Chúng tôi gặp nhau ở thành phố của bạn. Nhìn ra ngoài cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, có một vầng trăng đen.Tôi đang uống trà và bạn đang đọc thơ. Ánh đèn sáng rực và chúng tôi trân trọng nhau.
Anh gặp em năm đó, giữa đám hoa cải ở phía nam sông Dương Tử.Anh nhìn em từ xa, em nhìn anh từ xa, quần áo em phủ xanh, hương thơm ngào ngạt, gió nhẹ nhàng chạm vào váy em, như chim vàng anh đang hái hoa.Trên lối đi hẹp, em lạc trong vòng tay anh.
Năm ấy gặp em, anh đang đi qua giông bão, sông nước mênh mông mây thấp phía xa.Bạn đã thất vọng trong một bài hát pipa. Khi tôi nhìn thấy bạn và nghĩ rằng bạn đang ở đây, việc đợi tôi là điều hợp lý. Hai trái tim lạnh giá chỉ cần được an ủi, ôm nhau trên tàu khách.
Thời gian không để lại dấu vết. Khi ta chợt nhìn lại em và nhìn qua trái tim mình, trong cuộc đời em luôn có những kỷ niệm để lại dấu vết sâu đậm.Mỗi khi nghĩ đến, trong lòng luôn có một sự thôi thúc đã mất từ lâu. Đây là để trả ơn bạn và chạm vào bạn.
Số phận cho chúng ta ý nghĩa của cuộc sống. Nhiều cuộc chia ly là những khởi đầu mới. Có thể ở bên nhau trọn đời, ôm một lần cũng là một loại tri ân trong đời.Ví dụ, mùa xuân dù có tốt đẹp đến đâu cũng sẽ bị thay thế bởi mùa hè, nhưng nếu không có mùa xuân thì cuộc đời sẽ không có bốn mùa tươi đẹp.
Anh thật muốn cầm một nắm hoa tặng em, tâm em như mảnh đất lửa này; Anh thật muốn ôm một tia gió xuân về phía em, chính em là người cùng anh đi qua mùa hoa; Anh thật lòng muốn dành tình yêu của mình cho em, đó là lời hứa sẽ nắm tay nhau không bao giờ xa cách; vì em Yêu anh và không bao giờ bỏ rơi anh, và anh cảm động vì em; Anh cảm động vì em yêu anh chân thành; dù anh có đi đâu, em vẫn ở trong trái tim anh; dù em có thăng trầm thế nào, anh vẫn yêu em sâu sắc; dù bạn có nhớ đến tôi hay không, tôi sẽ nhớ bạn mãi mãi.Anh yêu em bằng tất cả máu thịt của mình, và anh chạm vào em bằng niềm đam mê cháy bỏng của mình.“Moving You”, bài hát này sẽ đi cùng tôi đến cuối cuộc đời.