Thật khó để giữ ấm vào ban đêm, nhưng những điều ấm áp xưa cũ vẫn có thật ngay cả khi bạn không mơ về chúng.
Lưng ai đang bước đi trên bậc thềm rêu phong? Bóng dáng xưa của ai được ánh trăng ba phần tư trong giấc mơ vẽ nên?Giống như lần đầu chúng tôi gặp nhau trên phố cũ, khi chúng tôi ở trong hẻm Chen cũng không có ai để ý.
Sự cám dỗ của băng xanh, ai cũng bị nó cám dỗ.Chẳng ai hiểu được anh nhưng anh vẫn cười sau ngàn lần chia ly. Một chén rượu nhẹ làm người khác say.
Lời độc thoại bên phố xưa là tiếng mưa đêm kéo dài, tiếng sáo còn vương vấn, tiếng sáo trong trẻo có bao giờ tắt?Dây lụa của đàn hạc đã rơi thành bụi, còn có vài câu hát, vài lời nói.Lông mày khẽ chạm, phải chăng ánh trăng có thể ẩn trong tay áo múa?
Tiếng trò chuyện thưa thớt trong ngõ không hề phàn nàn về sự hào nhoáng mà nó lên án sự cô đơn. Lời nói xanh như lời nói, ghi lại được bao nhiêu điều.Những gợn sóng là ánh mắt ngước nhìn của cành nào, cái đầu ló ra ngoài ngõ.Trong khung cảnh mùa xuân dưới phiến đá xanh, liệu có chiếc ô gấp giấy nào có thể che mưa cho bạn?
Đã bao lần ánh trăng bên phố xưa trở nên trong trẻo?Tôi thở dài nhớ lại ngày xưa, tạm biệt tuổi trưởng thành mà vẫn ngân nga một giai điệu, ca hát trong góc.
Một vài bài thơ trong trẻo luôn nói về ngày hôm qua. Hương mực trong ngõ xưa viết những dòng chữ hào nhoáng. Có mấy bài thơ được viết trong gió và khói thế gian. Nhìn lại, ai đọc hết những bài thơ hào nhoáng cũng sẽ bị hồi ức mê hoặc.
Một bông hoa bên phố xưa nở trong ngõ. Sau khi say rượu, lời nói và mực chảy theo đó, quá khứ vẫn còn trên đường.