Nó không thời trang, nhưng thời gian của chúng ta thật ngon lành, không lộng lẫy, nhưng những năm tháng của chúng ta là duy nhất. Chúng tôi lớn lên trong cùng một thế giới, vui chơi trong cùng một lớp học và mang theo một túi đồ ăn nhẹ.Còn bấy nhiêu năm chúng ta chưa một lần ôm nhau quay đầu. Bây giờ tôi thở dài một chút, thở dài thật sâu đã nhiều năm như vậy. Năm tháng đã khiến tôi nhìn thấy năm tháng. Nhiều năm đã khiến anh lúc nào cũng muốn ôm em. Mỗi ngày im lặng có thể tiếp tục gợi nhớ những ngày bối rối của chúng tôi. Những màu sắc đã định cư trong thị trấn chung của chúng ta. Bây giờ quay lại, màu sắc vẫn như cũ, nhưng những nụ cười quen thuộc đã thiếu vắng. Khuôn mặt, biểu cảm mà tôi sẽ không bao giờ quên trong đời, là biểu tượng của bạn. Những nét vẽ hôm nay khiến tôi nhớ những khoảng thời gian không thể quay lại nhiều hơn. Bao nhiêu năm tháng lãng phí chứa đựng trong một giọt nước mắt, bao nhiêu năm tháng không thể thu hồi giấu trong trái tim. Tôi không biết mình có thể trả bao nhiêu cho tình bạn. Bây giờ tôi không còn nhiệt tình nữa. Tôi thực sự xin lỗi vì đã báng bổ tình bạn.
Bạn là ai
Tôi phải dựa vào ai?
Bây giờ tận cùng trái đất trở thành ai thuộc về ai
Mở mắt ra và chớp mắt
Đã bao nhiêu năm trôi qua kể từ khi tôi quay lại?
Một mối quan hệ tan vỡ
Bao bọc trong những suy nghĩ vô tận
Đã bao nhiêu năm trôi qua kể từ khi tôi mở mắt và chớp mắt?
Một mối quan hệ tan vỡ
Bao bọc trong những suy nghĩ vô tận
màu của tuổi trẻ
Đó là màu của tình yêu đích thực
Vẫn rực rỡ dù mưa gió
Sự phân tán luôn là quá nhiều
Đừng hỏi tại sao
Chỉ là năm tháng quá lãng phí
Từ này là ngôn ngữ chung của chúng tôi và không phải là báng bổ.Cảm xúc là sở thích chung của chúng ta và không nên loại bỏ.
Tôi thực sự không biết viết đi viết lại những năm tháng của mình, những kỷ niệm đó, những ngày đó không thể diễn tả được, những nụ cười của em, làm sao khắc họa được tình cảm sâu lắng, dáng vẻ của chúng ta, chúng ta nên đóng vai gì, tôi đã bao lần nhấc bút, đặt bút xuống, giống như chiếc lá khô ngoài đồng lá vàng chợt trỗi dậy, một cơn gió cuốn nó đi, nhẹ nhàng, cây bút nhấc lên, nặng trĩu.Em là tình cảm đã chôn giấu trong trái tim anh bấy lâu nay. Trở lại hiện tại, thế giới xung quanh đã thay đổi và chúng ta đều có con đường riêng cho mình. Chúng ta không thể cùng nhau ăn cơm mỗi ngày, cũng không thể cùng nhau học tập mỗi ngày.Nước mắt của chúng ta sẽ không còn lau được nữa.
Hoa đang khóc
Nó sẽ héo mặc dù nó rất đẹp
Thời gian trôi lặng lẽ lau đi hương thơm
Chúng ta không còn đuổi theo
Đuổi ai và kéo ai
Đó chỉ là sự mệt mỏi do tuổi trẻ và sự phù phiếm để lại
Gió đi cùng trăng
đêm lạnh tuyết trắng
Uống cơn say của quá khứ và hiện tại
Kể trong nước mắt, trải nghiệm trong im lặng.
Đã lâu rồi tôi không viết cho bạn. Tôi hy vọng bạn cũng hạnh phúc như tôi bây giờ khi tôi viết.
---- Bài viết này được sưu tầm từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)