Những Người Bạn Bình Thường - Thơ Hiện Đại - Text Station

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Cô Tô Nhiệt độ: 131601℃

  

  

  Ngọn đèn vàng chiếu sáng đôi khuôn mặt,

  Ghế đá ven đường nói đã lâu không gặp,

  Đã lâu rồi tôi đã nói sẽ không bao giờ thay đổi,

  Tôi đã bị cuốn vào làn khói ma thuật từ lâu rồi,

  Thật khó để chờ đợi một ngày trong đời;

  Tại sao bạn nói bữa tiệc không bao giờ kết thúc?

  Tại sao bạn rơi nước mắt vì một điều tốt?

  Tôi vẫn còn oán hận bạn,

  Tôi không dám im lặng nhìn vào mắt bạn;

  Tôi không dám nói gì khác ngoài ý định ban đầu của mình,

  Ý tôi là tôi thực sự nhớ bạn,

  Tôi không thể nói gì khác ngoài ý định ban đầu của mình,

  Nghĩa là nó đã luôn ở đây;

  Tôi sợ nếu nói ra, bạn sẽ lại bị tách biệt khỏi ồn ào,

  Tôi sợ nếu nói ra, bạn sẽ lại âm thầm buồn bã.

  Tôi chỉ muốn bạn trân trọng chính mình,

  Anh chỉ muốn in ra hơi ấm trong trái tim anh cho em,

  Người bạn tâm tình duy nhất là kiên định;

  Luôn để xa bữa tiệc,

  Luôn rơi nước mắt vì những điều tốt đẹp,

  Để nó có thời gian nhuộm,

  Rồi nước dần dần chảy,

  Hãy để nó mãi mãi trong lời nói của tôi,

  Nếu không đủ,

  Tôi xin hóa thành chiếc áo gió của những giấc mơ,

  Tôi sẽ cho bạn giải pháp cho lời nguyền...

  Theo dõi

  Tháng 10 năm 2015

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.