Những năm tháng em và anh đã cùng nhau bước đi

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Cô Tô Nhiệt độ: 988915℃

  Dòng nước chảy hiền hòa vuốt ve lớp rêu mỏng xanh thẫm trong con mương cạn. Lúc đó tôi luôn thích ngồi xổm trên những bậc thang cao.Buổi chiều, nắng không chiếu vào con hẻm chật hẹp, yên tĩnh, tĩnh lặng như một thiên đường cách xa thành phố tấp nập. Hồi đó, bà luôn thêu những cành lá thật đẹp gần bậc thềm.

  Đây là hình ảnh thơ mộng nhất mà tôi nhớ được từ thời thơ ấu. Lúc đó chúng tôi ngồi lặng lẽ, không nói chuyện, trời rất đẹp.

  Điều em thích nhất trong những ngày ở ngõ không chỉ là giúp bà khâu kim mà còn được chờ Bác tới ngõ để mài kéo.

   Hãy mài kéo - những tiếng hò hét pha giọng Triều Dương được cố tình kéo dài, vang vọng trong ngõ hẻm nối tiếp nhau theo cơn gió nhẹ, như một bài đồng dao, đồng hành cùng sự trưởng thành của nhiều thế hệ.Lúc này, tôi luôn hào hứng lấy ra vài chiếc kéo cũ trong giỏ may, đưa cho máy mài kéo và khởi động chế độ trợ lý nhỏ.

  Khi tôi đổ đầy nước sạch vào chiếc xô nhôm nhỏ đưa cho Bác, Bác luôn nheo mắt nhìn mép kéo, sờ tới sờ lui vài lần rồi bắt đầu làm việc với những động tác rất gọn gàng.Sau đó Abel dùng dụng cụ nới lỏng các đinh tán ở điểm nối giữa hai chiếc kéo, biến chiếc kéo thành hình chữ X. Sau đó, ông đổ nước lên viên đá mài màu mực và đánh bóng nó nhiều lần.Lúc này, tôi sẽ luôn lo lắng không biết nước của Abo có đủ không!Tuy nhiên, hóa ra tôi luôn lo lắng một cách mù quáng.Tôi vẫn nhớ mỗi lần Abel mài con dao, anh ấy luôn dùng ngón tay cái cào nhẹ vào lưỡi dao để xem nó có sắc bén không.Khi đó, tôi luôn thích tranh thủ lúc đó chơi đùa với công việc kinh doanh nhỏ của anh, lẩm bẩm: Sau này tôi sẽ là học việc ở Aberna!... Chưa đầy 10 phút, khi chiếc kéo đã được tán đinh trở lại và tỏa sáng rực rỡ cũng là lúc người phụ tá cắt những dải vải và kiểm tra độ sắc bén...

  Tôi còn nhớ mỗi lần nhìn thấy bà cười vui vẻ bên chiếc kéo đã mài sắc, tôi không khỏi nhảy cẫng lên vì sung sướng.

  Thời gian trôi qua, bây giờ tôi lại bước vào ngõ nhưng tôi không còn cảm giác đẹp đẽ và thoải mái như trước nữa. Bỗng một ngày, tôi nhìn bà tôi cau mày cắt sợi chỉ tưởng chừng như không đứt, tôi chợt nhận ra đã lâu lắm rồi tôi mới nhìn thấy chiếc kéo còn mới tinh đó, cũng đã lâu lắm rồi tôi mới nghe lại tiếng kêu quen thuộc đó, giống như đã lâu lắm rồi tôi không ngồi xổm trên bậc thềm để xâu kim cho bà…

  Ngày xưa, những tiếng hò hét giọng Triều Dương đã biến mất theo nhịp độ phát triển của thời đại, chúng ta không còn thấy bóng dáng quen thuộc của người mài kéo nữa.Công nghệ đang tiến bộ và thời đại đang tiến về phía trước.Trong khi con người đang đón nhận công nghệ tiên tiến, họ dần quên mất rằng một số kỹ năng cũ đang dần biến mất trong những năm tháng chúng ta cùng nhau sánh bước...

  Chúng ta đã đi qua những năm tháng vội vã đó, và bây giờ, trong thời đại đổi thay nhanh chóng, tôi mơ rằng những tiếng hò reo thân thiện có thể vang lên nhẹ nhàng trong giấc mơ của mỗi người, tựa như những bài hát tuổi thơ, đầy kỷ niệm xưa về Triều Sơn với hương thơm nhẹ nhàng.

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.