1
Thế giới phàm trần thăng trầm, cuộc sống đầy rẫy những mưu cầu và theo đuổi. Danh tiếng và sự giàu có cuối cùng không thể nhìn thấu được.
Đàn ngỗng cũng bay qua, lá cũng rụng.Trong đám đông người qua lại, có người cười đến chảy nước mắt, có người lại khóc như nước mắt.Nhìn lại, con đường phía trước trở nên mờ mịt, tâm trạng tôi trở nên cô đơn vô tận.
Gió cũng đi và mưa rơi.Trong đám đông người qua lại, có người kiếm được rất nhiều tiền, có người lại khốn khổ.Nhìn lại, Qinhuai Shengge vẫn vẽ một chiếc thuyền neo đậu, sương mù sáu triều chiêm ngưỡng phía nam sông Dương Tử, ba ngàn bông hoa hồng trắng làm nên khung cảnh mùa xuân, và tình yêu sâu sắc chỉ là một chút hoang vắng.
Kết thúc bài hát, người đi rồi, dây đứt, hoa rụng.Có rất nhiều vở kịch rực rỡ và tuyệt vời đang được trình diễn xung quanh bạn và tôi ngày này qua ngày khác. Ai đã dừng lại tựa vào lan can bình thản thưởng thức, viết một tờ giấy để bày tỏ sự ấm áp, sao chép một chút tao nhã?Trên đường đi có bao nhiêu cảnh đẹp đều bị bỏ lỡ trong lúc vội vã.Bao nhiêu cái chạm ấm áp dọc đường đã bị bỏ qua trong sự vội vã.Tầm nhìn của bao nhiêu người đã bị che khuất bởi sự thiếu kiên nhẫn đầy bụi bặm?
Tôi đã cười và đã khóc.Nếu tiếng cười rơi vào cốc, thứ bắn ra có lẽ sẽ là niềm hạnh phúc say đắm.Nếu nước mắt rơi, còn ai có thể đương đầu với số phận và cuộc đời bằng một tâm hồn bình thản và trong sáng?
2
Thế giới phàm trần thăng trầm, cuộc sống đầy rẫy những vội vã.Có bao nhiêu người đã đánh mất tình cảm, tình yêu đích thực và biến cuộc đời mình thành dòng sông cô đơn?Sáng thức dậy, có bao nhiêu người sẽ mở cửa sổ hướng Đông trước, để làn gió mang không khí như sữa và nắng vàng vào nhà, để sự thoải mái đó có thể gột rửa bụi bặm trong lòng chán nản?
Thế giới phàm trần thăng trầm, dục vọng chập chờn.Thứ cản trở tay chân của một người thường không phải là đá và gai, mà là những con quỷ bên trong mà chính mình không bao giờ đối mặt.Cuộc sống của một người không phải là đi bằng đôi chân của mình. Thứ rung động trên đường luôn là trái tim anh.Một chân sâu, một chân nông, một nỗi đau, một tiếng khóc, trong lòng vui mừng, trong lòng buồn bã, trong lòng đầy đặn, hốc hác trong lòng.
Thế giới phàm trần thăng trầm, cuộc đời không phải là một chuyến tàu cao tốc thẳng tắp.Đó phải là một đoàn tàu bọc da màu xanh lá cây đang di chuyển chậm, như thể đến từ thời Watt, tỏa ra một làn khói trắng, trông như một ông già tốt bụng với bộ râu trắng rung rinh, nở nụ cười ấm áp và bình yên.Nó có nhiều điểm dừng trên đường đi để bạn tiếp nhiên liệu hoặc hồi phục sức khỏe.Nếu bạn cảm thấy buồn và mệt mỏi, hãy ra khỏi xe càng sớm càng tốt, uống một tách trà và chợp mắt một lát.Đó là nơi phồn hoa, chim vàng anh ca hát nhảy múa, chỉ tựa vào lan can với tâm hồn thanh thản: nghe một câu hát, một nỗi nhớ u sầu trên tháp hát mưa mù sương; xem một mảnh, hương thơm của màu tím và đỏ; đánh giá cao làn sóng trong xanh gợn sóng.Đó là một nơi hoang vắng, cỏ dại mọc um tùm. Bạn cũng có thể bước xuống xe, đối mặt với những bông hoa và cỏ dại đung đưa trong gió và dành cho chúng sự an ủi bằng đôi mắt nhân hậu của bạn. Bạn cũng có thể nhìn những ngọn núi trong trẻo phía xa dưới bầu trời trong xanh, ngơ ngác một lúc, nghĩ về sự ấm áp và xúc động mà bạn đã đánh mất trên đường đi.Đừng nghĩ rằng việc dừng lại như vậy sẽ làm trì hoãn chuyến đi của bạn.Chỉ cần có một bài thơ bất diệt trong trái tim, trái tim bạn sẽ luôn sống trong quan niệm nghệ thuật tươi tốt, cho dù bạn đang ở cuối con đường.Cạnh tranh với số phận là một loại dũng cảm, và thỏa hiệp với cuộc sống là một loại trí tuệ.
3
Thế giới phàm nhân thăng trầm, tương lai khó hiểu, khó hiểu.Bạn lo lắng về ngày hôm qua và lo lắng về ngày mai. Hôm nay bạn cũng đang phung phí và thua lỗ.
Thế giới phàm nhân thăng trầm, tương lai khó hiểu, khó hiểu.Khi bạn bối rối và bối rối trước vô số điều phức tạp trong thế giới phàm trần, bạn cũng có thể tìm một nơi vắng vẻ.
Một nơi, một người, một tách trà, một điếu thuốc và lặng lẽ lắng nghe một bài hát xưa.Nhìn lên và thấy bầu trời đêm đầy ánh trăng.Nhìn xuống, tôi thấy khu chợ đường phố lờ mờ ánh đèn.Bài hát lặng lẽ chảy dọc theo mái hiên, rơi xuống cửa kính và mặt đất, tạo ra âm thanh trong trẻo và say đắm.Vần thơ từ từ dâng lên từ trái tim, bầu không khí tĩnh lặng thấm vào tâm hồn hoang vắng.Lúc này, một màn gió yên tĩnh đã chặn hết thế giới phức tạp phức tạp ra khỏi cửa trái tim.Lúc này, bạn sẽ thật bình tĩnh khi đối mặt với muôn vàn sự việc đang diễn ra trên thế giới.Bạn sẽ chợt cảm thấy mình là một nốt nhạc hài hòa trong thiên nhiên, hòa nhập vào vũ trụ với một sức hút mới.
Thế giới phàm trần thăng trầm, cuộc sống đầy truy cầu, danh vọng và tiền tài đều tan biến trong chớp mắt.Tìm kiếm sự ngây thơ tao nhã, sự thờ ơ lâu dài, trái tim bạn sẽ nhảy ra khỏi xiềng xích tự áp đặt, và lặng lẽ bắt chước một khung cảnh ấm áp và duyên dáng trong thế giới bụi bặm và bốc đồng của người phàm.
Ngày 11 tháng 5 năm 2014 tại Buyizhai
---- Bài viết này được sưu tầm từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)