Những ngày cô đơn, say trong niềm đau dài dằng dặc

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Cô Tô Nhiệt độ: 331936℃

  Đêm không ngủ được, lo lắng và lo lắng.Ai lại mất ngủ suốt đêm, ai lại tiếp tục làm thơ bi thương, ai đang đắm chìm trong giấc mơ quá khứ, hoài niệm về tình cũ?Ai lại đang đứng trước cửa sổ thở dài?Những bông tuyết vô biên đã khô cạn niềm mong đợi của ai?Dòng sông nước mắt chôn vùi cảm xúc của ai?Lang thang trong lời buồn, nỗi đau dần lan rộng, như dây leo mọc hoang, quấn lấy bạn suốt cuộc đời.Duyên phận đã qua, anh mỉm cười tiễn em đi.Tôi thổi sáo ôn lại chuyện xưa, đánh thức giấc ngủ đầy bụi bặm.

  Kiếp này và kiếp sau, anh sẽ theo em, sẽ kiên trì đi tìm điểm cuối.Mối hận xưa xen lẫn tình thương, hoa đầy trời, lời thề bị phá vỡ.

  Hoa nhàn rỗi rơi xuống đất vốn là mộng, vì sao lại khóc đến sáng?Nỗi buồn chia ly vẫn còn đó, những suy nghĩ, tình cảm lại trỗi dậy, luôn đau đớn nhưng niềm vui nỗi buồn luôn là những giấc mơ.Một nỗi buồn tràn ngập trái tim tôi, và tôi không thể buông bỏ nó.Phải chăng là sự trốn chạy bất lực mà là sự chia ly thanh nhã, cho nhau một khoảng cách, một không gian để nhớ nhau?

  Giờ phút này, ở nơi xa xôi trên thế giới, bạn có còn ví tình yêu ấy như pháo hoa, nở rộ rực rỡ trong chốc lát rồi lại lụi tàn ngay lập tức? Có lẽ là do mối quan hệ ở kiếp trước quá nông cạn, định mệnh ở kiếp này chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn, rồi chia tay, hai người đã quên mất nhau.

  Đã không có cơ hội thì sao không quên đi!Cuộc gặp gỡ sai lầm có thể đã được định mệnh chỉ là người qua đường trong cuộc đời nhau, không thể ở lại mãi mãi, nhưng tại sao?

  Chủ đề từ bỏ cũng khó buông bỏ như tập phim. Với một chấm mực, hãy vẽ những nụ cười và nụ cười của bạn lên bức tranh thời gian, và trân trọng chúng mãi mãi, ngay cả khi những bông hoa rơi xuống mồ.Trong những ngày cô đơn, tôi say sưa trong nỗi đau dài dằng dặc, nằm một góc không ai quan tâm, để mặc cho dòng suy nghĩ tuôn chảy, rung chuyển xuống đất trong hoang tàn.Tôi thở dài, gần tận cùng thế giới, họ ở đâu?

  Cái kết im lặng là bạn tàn nhẫn hay cố ý. Dù tình yêu còn đó nhưng lúc buông tay, tất cả tình yêu sẽ tan biến theo gió, chỉ để lại nỗi đau vô tận.Cầm tách cà phê đắng, đứng bên cửa sổ, ngắm màn đêm mờ ảo và vẻ đẹp buồn bã của lá rơi nhảy múa trên trời, tôi có dư vị thoang thoảng, nghĩ về bàn tay mình từng nắm mà giờ đây chúng ta đã thật gần gũi với thế giới.

  Kiếp trước ai là người bỏ lỡ, kiếp này ai là người bỏ lỡ.Từ nay đừng hỏi nữa, sự vĩnh hằng trong cảnh vật là ai?Đừng nghĩ đến việc lông mày của ai chạm vào mắt ai?Một chút buồn bã, một chút khao khát đã hóa thành màn đêm u ám, phủ lên những chiếc lông chim đang rung rinh một lớp màu tối.Lời nói cô đơn như suy nghĩ tan vỡ, than thở về số phận phàm trần, nhớ lại chuyện này trong nháy mắt, làm sao có thể bị ảnh hưởng bởi những cảm xúc bồng bềnh.

  ----Bài viết được lấy từ Internet

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.