một
Mùa thu đã đến và thời tiết đang trở nên mát mẻ hơn.Những chiếc lá trên cành suy nghĩ đã rụng hết, chỉ còn lại những trái đỏ. Hương hoa thơm ngát, những ngày ong bướm bay lượn đã trở thành kỷ niệm.
Ánh trăng sáng bị mùa thu gột rửa vô cùng sáng sủa, nhưng lại không còn ngưng tụ thành sương mù trước giường nữa. Bây giờ, dù anh có nhớ em đến đâu, chỉ cần nhấn vài nút là em sẽ nghe thấy giọng nói của những người thân yêu.
Mặt trăng từng chiếu sáng người xưa cũng có thể khơi dậy làn sóng suy nghĩ trong con người hiện đại.
Có bến cảng nào nơi bạn có thể đậu những suy nghĩ của mình không?Có vật chứa nào có thể lưu giữ suy nghĩ không?
Mùa thu đã đến, một mùa xuân nữa sắp đến gần.
Hai
Ngồi trước máy tính, thế giới đang ở ngay trước mặt bạn.Cuộc sống trực tuyến đã trở thành một phần của cuộc sống hiện đại.Dây cáp mạng mỏng mang đến nhiều bất lực.Trên thực tế, chúng ta không còn dám nói chuyện tình yêu một cách nhẹ nhàng nữa nhưng Internet thì có thể. Bạn có thể gửi một bó hoa hồng cho người khác giới mà bạn cảm thấy hài lòng. Về phần tình yêu này nhẹ nhẹ đến mức nào, e rằng ngay cả người gửi hoa cũng không thể nói rõ ràng.
Tình yêu đích thực giống như một ngọn núi.Nhưng ngọn núi dù sao cũng nặng nề, trái tim mong manh của con người hiện đại hiếm khi có thể chịu được sức nặng như vậy nên họ tìm kiếm một loại giải thoát trong thế giới ảo.Vì vậy sự trống rỗng sau bữa tiệc và bữa tiệc sau sự trống rỗng đang tràn lan trên Internet.
ba
Khi biết được vận mệnh của mình, con người sẽ cảm thấy luyến tiếc, nhất là những người đang vấp ngã trong hiện thực. Họ muốn dùng những tia sáng của quá khứ để soi sáng những mong muốn đã từng có, nhằm tìm kiếm điểm tựa tinh thần khi đối mặt với hiện thực.
Trong ký ức những mùa mưa cuộc đời trôi ra từ cuốn nhật ký ố vàng. Những ngày mưa gió, băng giá, tuyết rơi được gột rửa, kết tủa rồi sấy khô, thứ còn lại chỉ có thể là sự chân thành.Lúc này, những giai điệu buồn bã đó sẽ bị che khuất dưới ánh trăng, những nỗi bất bình của tuổi trẻ có thể trở thành cơ hội để hiểu biết rộng rãi hơn.
Không thể nào kiểm chứng được những cảm xúc rời rạc đó, vẻ đẹp và sự thánh thiện trong ký ức chỉ còn đọng lại ở một góc tâm hồn.Nhưng tôi thà chịu đựng sự không trọn vẹn đó còn hơn để nó lụi tàn trong thế giới. Chỉ có vẻ đẹp và sự thánh thiện này mới có thể nuôi dưỡng tâm hồn tôi như nước suối.
bốn
Tâm hồn tôi nặng trĩu quá nên tôi cố gắng hết sức để chen vào hàng ngũ nhà thơ. Tuy nhiên, khi chen lấn đến cổng soát vé, người đầy mồ hôi, tôi mới nhận ra đây không phải là chuyến xe buýt mình muốn đi. Tất nhiên là tôi không thể đến đích. Nhưng lúc này, tôi không thể cho phép bạn quay đầu lại, bạn sẽ bị đám đông kéo đến nơi mà bạn không muốn đi.
Lời thơ của tâm hồn khiến trái tim trở thành một sợi dây căng, dù chỉ khẽ lay động cũng có thể tuôn ra một chuỗi âm thanh.
Hoa xuân trái thu, rượu trà, hay thậm chí là ánh mắt lang thang của thiếu nữ xinh đẹp cũng có thể xúc tác cho một chuỗi phản ứng suy nghĩ. Lúc này, có người dẫn đường, cho dòng suy nghĩ đánh vào trái tim người khác.
Nhà thơ như một hồn ma, chịu sự trừng phạt của linh hồn trong địa ngục; nhà thơ giống như một vị thần bất tử, bước đi giữa Qiongshui Yaochi, rải những cánh hoa thuần khiết và đẹp nhất cho thế giới.Nhà thơ là chính mình, bị giằng xé bởi sự mài giũa giữa hiện thực và ảo tưởng.
---- Bài viết này lấy từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)