Những bài hát chảy vào tâm hồn

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Cô Tô Nhiệt độ: 179378℃

  Gần đây tôi đang đắm chìm trong một số bài hát hoài cổ.Hãy nghe đi nghe lại những bài hát đầy cảm hứng và đam mê đó.Khi những bài hát ồn ào và hùng tráng đó vang lên từ những năm xa xôi, chúng đã tác động mạnh mẽ đến những suy nghĩ cô đơn của tôi, và chợt có một sức sống trẻ trung trong trái tim cô đơn của tôi.

  Thành thật mà nói: Tôi không phải là người thích nghe nhạc cho lắm. Chỉ là càng gần đây tôi càng già đi, áp lực công việc và gia đình thường khiến lòng tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Tôi không có hứng thú với cuộc sống và cuộc sống, tôi thiếu niềm đam mê và lòng dũng cảm đối với cuộc sống. Vì vậy, trong tiếng hát, tôi dần nhớ lại những bài hát đã từng truyền cảm hứng cho con người tiến lên phía trước, khơi dậy niềm đam mê trong cuộc đời tôi.

  Ngoài cửa sổ trời đang mưa phùn, những hạt mưa mù sương nhẹ nhàng gõ nhẹ lên kính cửa sổ, tựa như gõ nhẹ vào tâm hồn mỏng manh, suy đồi của tôi.Tôi tự hỏi phải chăng khi đến tuổi trung niên, người ta càng suy sụp và ít hy vọng hơn?Khi tôi ở kích thước của Pan Dongzi trong "Sao đỏ lấp lánh", tôi đã rất khao khát và yêu cuộc sống. Suốt ngày tôi mơ tưởng trở thành một anh hùng vĩ đại, anh hùng như Pan Dongzi.Và khi năm tháng dần trôi đi, lấy đi những cuồng nhiệt của tuổi trẻ, chúng ta mới nhận ra rằng tuổi trẻ thật ngắn ngủi và những ước mơ vẫn còn rất xa vời…

  Mỗi khi tôi hát: Chiếc bè tre nhỏ giữa sông, bước đi hai bên núi xanh cao chót vót, con đại bàng sải cánh dù có giông bão bất chợt… và những bài hát khác đã đồng hành cùng tôi khi còn nhỏ, tôi sẽ có một loại cảm xúc thể hiện niềm vui, niềm hân hoan.

  Đây là một bài hát tươi mới, du dương, tràn đầy năng lượng và đầy cảm hứng. Mỗi lần nghe lại, trong lòng lại có một cảm giác hưng phấn khó tả.

  Cuộc đời giống như một câu chuyện cổ tích đẹp đẽ, với vô vàn những suy nghĩ chia tay và vô vàn thăng trầm. Những thăng trầm của thời gian đã đẩy tôi từ một cậu bé ngu dốt bước vào giai đoạn đỉnh cao của cuộc đời.Nỗi buồn trong lòng thường cô đơn trong ký ức lặng lẽ.Mấy chục năm nay tôi dạo bước trên thành phố, làng mạc quê hương, cảm nhận nhịp sống bốn mùa, từ “Sông lớn” đến “Thánh ca anh hùng”, từ “Đêm trên đồng cỏ” đến “Người lính”, mỗi tiếng hát vang dội như tiếng còi cuộc đời, ảnh hưởng đến từng bước đi của cuộc đời tôi. Năm tháng im lặng, mang theo quá nhiều đau khổ cho chúng ta;và cũng khao khát quá nhiều lời cầu nguyện của chúng ta.Khi bước chân cuộc đời, năm tháng cuộc đời từng bước đến, những khoảng thời gian hạnh phúc, niềm vui tuổi thơ ấy như một ký ức xa xăm, trôi theo khúc ca của năm tháng…

  Những cơn gió thổi nhẹ nhàng từ mùa hè, cuốn đi cái nóng bức của mùa hè và mang đến sự mát mẻ của mùa thu.Tôi không khỏi nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát, những kỷ niệm đẹp và tiếng hát.Trong tiềm thức, tôi nghe thấy tiếng hát, rất gần trong tầm tay, rất nhẹ và êm dịu.Tuy mơ hồ nhưng lại có thể mang lại cho người ta cảm giác yên tĩnh, bình yên.

  Tiếng hát đã đi xa nhưng ngọt ngào vẫn còn trong tim.Nó như một bài thơ hay như một dòng nước chảy mãi trong lòng ta…

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.